支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 tán bīn
注音 ㄊㄢˊ ㄅㄧㄣ
◎相与谈论的宾客。
谈宾,读作tán bīn,汉语词语,是指相与谈论的宾客。
谈 [ tán ] 1. 说,对话。 如 谈天。谈心。谈论。谈话。谈判。谈吐。恳谈。洽谈。漫谈。谈笑风生。 2. 言论,听说的话。 如 笑谈。无稽之谈。传为美谈。 3. 姓。 [更多解释]
宾 [ bīn ] 1. 客人。 如 宾客。来宾。宾馆。宾主。贵宾。宾至如归。 2. 同“傧”,傧相。 3. 服从,归顺。 如 宾服。宾附。 4. 姓。 [更多解释]
bīn pú
hé tán
tán jiāo
xióng tán
yì tán
xù tán
chí běi ǒu tán
bīn què
wú huà bù tán
bīn huà
kăn kăn ér tán
jiăo bīn
qiān gǔ qí tán
jiā bīn
bīn chí
wù tán
bīn niăo
qiáng bīn bù yā zhǔ
gǒu yăo lǚ dòng bīn
hăi wài qí tán
cù xī jiāo tán
dà bīn
bīn kè rú yún
chě tán
谈宾,拼音是:tán bīn。意思是:相与谈论的宾客。