支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 jīng fān
注音 ㄐㄧㄥ ㄈㄢ
1.亦作“旌幡”。
2.泛指旗帜。
旌旛,是汉语词汇,读音是jīng fān ,出自《谷梁传 · 庄公二十五年》。
旌 [ jīng ] 1. 古代用羽毛装饰的旗子。又指普通的旗子。 如 旌旗。旌铭(旧时丧礼,柩前书死者姓名的旗幡)。 2. 表扬。 如 旌表。 [更多解释]
旛 [ fān ] 1. 同“幡”。 [更多解释]
fān zhuàng
wǔ jīng
kàng jīng
cuì jīng
jīng yáng
jīng mì
jīng shàn
jīng jiăng
lóng jīng
jīng bié
jiàng fān
jīng dé
bāo jīng
míng jīng
fān shèng
jīng xià
máo jīng
lín jīng
ní jīng
guǐ jīng
jīng jiă
jīng bì
jīng zhí
jīng qǐ
旌旛,拼音是:jīng fān。意思是:①.亦作“旌幡”。②.泛指旗帜。